Archive for the Category »Trái tim có nắng «

Từ khi anh nói lời yêu em, và từ lúc em nhận lời yêu anh. Cả hai chúng ta đều có chung một mục đích là muốn tình yêu ấy đi đến một cái kết có hậu . Hai ta đã mơ về một ngôi nhà nhỏ, nơi ấy em sẽ là người giữ lửa tổ ấm của chúng ta luôn hạnh phúc.

Anh cứ lấy em đi…
Em sẽ luôn nâng niu và trân trọng những giây phút ngọt ngào yêu thương mà hai ta trao cho nhau. Em sẽ thức dậy mỗi sáng trước anh để chuẩn bị bữa sáng. Em sẽ pha cho anh cốc cà phê để anh tỉnh táo mỗi ngày, rồi khi làm việc hiệu quả anh lại nhớ đến em. Em sẽ chỉn chu quần áo, đầu tóc anh, ôm anh và thơm nhẹ lên má anh trước khi anh đi làm anh nhé!
Anh cứ lấy em đi….
Em sẽ học nấu ăn thật nhiều món, để mỗi bữa anh không phải nhàm chán để anh không phải thèm “phở” nhé. Mỗi trưa hè nóng bức, anh đi làm về em sẽ làm cho anh cốc sinh tố hoa quả mát lạnh, còn mùa đông em sẽ pha cho anh tách trà để anh uống cho ấm bụng anh nhé. Thức ăn em chế biến, nước em pha không ngon như ngoài hàng, nhưng chứa đựng trong đó là cả tấm lòng em trao gửi đến anh. Nếu không ngon anh đừng ngần ngại chê để lần sau em sửa nhé.
Anh cứ lấy em đi…
Thi thoảng anh về trễ vì phải họp đột xuất, hay gặp bạn bè giao lưu cà phê, trò chuyện. Nhưng đừng thường xuyên quá là được anh nhé. Như thế mẹ con em ở nhà sẽ tủi thân đấy. Em biết anh thích xem bóng đá, anh cũng thích chơi game. Khi nào có trận bóng đá hay, anh cứ rủ em xem cùng nhé. Em không ham hố bóng đá là mấy nhưng được xem cùng chồng biết đâu vài lần xem em lại mê như điếu đổ.  Có lúc anh muốn giải trí, anh cứ thoải mái chơi game, nhưng chỉ coi đó là trò chơi để giảm stress chứ đừng mê đừng nghiện, đừng vì nó mà quên em nhé?
Anh cứ lấy em đi…
Em sẽ cố gắng phấn đấu là một người con dâu hiếu thảo, một người mẹ và một người vợ hết mực yêu thương chồng con. Em sẽ yêu quý gia đình nhà anh, yêu thương bố mẹ anh như bố mẹ đẻ em vậy. Và anh cũng như thế nhé. Đôi lúc chắc cũng có xích mích nhưng em cố gắng sẽ dung hòa giữa hai bên để anh không phải khó xử vì em biết không một người đàn ông nào lại cảm thấy thoải mái khi đứng giữa hai lựa chọn mẹ đẻ và vợ. Và em cũng không muốn anh phải gặp bất kỳ trường hợp nào như thế.
Anh cứ lấy em đi…
Khi con mình chào đời. Em sẽ dạy con những môn xã hội, còn anh sẽ dạy con các môn tự nhiên anh nhé. Dù có bận trăm công nghìn việc đến đâu, em cũng sẽ không quên nghĩ về tổ ấm của chúng ta. Em sẽ dung hòa việc ngoài xã hội và gia đình, sẽ không bỏ bê con và chồng em, sẽ không để bố con anh cảm thấy thiếu thốn tình cảm từ em đâu.
Anh cứ lấy em đi…
Em yêu anh. Và khi xác định lấy anh, em sẽ một lòng một dạ yêu anh. Nếu chẳng may em có chút say nắng nhất thời em sẽ tìm mọi cách để yêu anh hơn. Em sẽ trao gửi yêu thương đến anh mỗi ngày bằng những cử chỉ nhẹ nhàng tình cảm để tình yêu của chúng mình ngày càng sâu đậm, gắn bó hơn. Mỗi lần anh mệt mỏi, cần tâm sự, em sẽ là người luôn sẵn sàng ở bên cạnh anh lắng nghe anh  và luôn ủng hộ anh.
Anh cứ lấy em đi…
Dù cho công việc có ngập đầu đến đâu thì chúng ta đừng quên dành thời gian cho nhau anh nhé. Vào những ngày cuối tuần mình sắp xếp thời gian đi chơi với nhau như hồi còn là người yêu. Chỉ đơn giản là ra Hồ Tây, hay đến hồ Hoàn Kiếm hóng gió và ăn kem Tràng Tiền thôi mình nhỉ. Lấy nhau nhưng mình hãy coi nhau là người yêu của nhau có được không  anh? Hay nếu có thời gian em muốn mình và anh đi đâu đó xa xa, tạm thời quên đi những lo âu buồn phiền trong cuộc sống để nghỉ ngơi hâm nóng lại tình cảm anh nhé.
Như thế em đã lấy chồng được chưa nhỉ?
Còn nhiều điều em muốn nói, muốn làm sau khi chúng ta lấy nhau lắm. Em sẽ yêu anh hơn những gì em nói, rồi anh sẽ có những lần bất ngờ vì quá hạnh phúc.

 

Tình cảm là thứ mà người bên trong cố gắng giữ cho tròn đầy, còn người ở ngoài lại cố sức kéo ra, cho buông tay, cho nát vụn.

Bạn em cứ bảo rằng thứ tình yêu em trao đi là ủy mị, là sướt mướt và sến sẩm biết bao! Em tự nhủ, nhớ thì cứ nói là nhớ, thương thì cứ nói là thương, tội tình gì mà giấu diếm, đúng không anh?

Bạn em lại bảo, thứ tình cảm của em chỉ khiến cho người khác ngoái đầu lại nhìn vì thương hại, vì nước mắt là vũ khí của người con gái. Em không đồng lòng, bất bình lắm chứ anh! Con gái chỉ khóc với người mà họ thương yêu nhất, người khiến họ đau lòng sẽ là người có vị trí đặc biệt rõ ràng. Em cũng tuyên bố thẳng thừng rằng, em chỉ cần người mà giữ trái tim em ở lại, và đồng lòng ở lại với trái tim em. Em không cần một người thương hại, không cần một bàn tay cưu mang chỉ với nghĩa cử cao đẹp rằng sợ em khóc lóc.

Em không nói chuyện cùng bạn nữa bởi sợ bạn em buồn lòng. Hai đứa con gái, hai cách nhìn nhận về tình cảm và cách thức thương yêu khác nhau hoàn toàn. Để rồi anh hay, trong cuộc sống này cũng có muôn vàn cô gái, sẽ yêu thương anh không giống cách của em. Có chăng, là ở bên ai khiến anh yên an nhất…

Tình cảm là thứ mà người bên trong cố gắng giữ cho tròn đầy, còn người ở ngoài lại cố sức kéo ra, cho buông tay, cho nát vụn.

Em tự nhủ, với người mà mình thương yêu, nhất định phải đáp lại bằng tình yêu thương chân thật. Em có thể khóc cười cùng với nỗi đau hay niềm vui của người đó, cũng sẵn lòng chia vai san sẻ. Em có thể nán chân dừng lại, sẵn lòng chờ đợi khi người ấy còn chưa đủ sức lên đường. Chuyện tình yêu là chung cả một quãng đường dài, chứ không phải vài bước cỏn con bên nhau, anh nhỉ?

Em tự nhủ, với người mà mình thương yêu, nhất định phải lâu bền và khăng khít. Chẳng hạn như việc em sẽ hiểu rõ anh cần gì, vào lúc nào sẽ cảm thấy như thế nào. Em cũng sẽ hiểu mối quan hệ chúng ta đang ở đâu, sẽ đi đến đâu và cần bù đắp gì thêm nữa.

Có thể em sẽ trở nên băn khoăn và đôi lần anh muốn lựa chọn. Nhưng rồi chúng ta vẫn chọn lựa việc thương nhau, anh nhé! Vì thương nhau nên cần nhau, hiểu nhau, chấp nhận lẫn nhau, đúng không anh?

Tin em đi, rồi chuyện tình cảm sẽ có đôi ba phần trúc trắc, chẳng có chuyện tình nào êm đẹp mãi theo thời gian. Nhưng vì mình thương nhau, cũng lại yêu nhau, nên vượt qua dễ dàng, anh nhé!

sáng nay đọc được bài hay,post cho cậu đọc luôn

bao giờ cậu mới được viết nhật ký làm bố như thế này nhỉ .hí hí

có baby t cũng sẽ viết nhật ký làm mẹ cho đủ bộ luôn.hehe

Ngày… tháng… năm…

Cưới nhau 3 năm có lẻ, bạn bè thi nhau khoe con khoe cái mà mình vẫn chả có “tí ti” gì, thỉnh thoảng cũng chạnh lòng. Cơ mà biết sao được, tại mình muộn màng thì đành chờ thôi. “Cứ từ từ, mình còn trẻ mà…” toàn phải “giả vờ” an ủi vợ chứ mình cũng sốt ruột bỏ xừ ấy!

Thế rồi một ngày đẹp trời (văn vẻ tí chứ hôm ấy mưa rào sấm giật), đang ngồi họp với các sếp trong cái không khí “hình sự” khủng khiếp thì thấy điện thoại rì rì trong túi quần. Vừa mệt vừa chán, mình lén thò tay rút điện thoại ra xem ai nhắn tin. Yahhh, chưa đọc xong mà mồm há hốc ra, may ông đồng nghiệp bên cạnh hích cho 1 cú vào sườn “phanh” lại kịp chứ suýt thì gào lên rồi. Đành giơ tay giữ chặt lấy cằm cho nó đừng động đậy, rồi rón rén gật đầu xin ra ngoài. Chắc các sếp tưởng mình bị đau răng nên chả ai lườm nguýt gì.

Vừa ra đến ban công thì không điều khiển được mồm với chân nữa, thế là vừa nhảy vừa hú loạn cào cào. May là mưa gió, sấm chớp chứ không… (chả dám nghĩ) nữa. Quên, vội vàng móc điện thoại ra đọc tiếp cái tin nhắn “ngọt ngào và dang dở” của vợ, nguyên văn thế này: “Em vừa dùng que thử, thấy 2 vạch rồi. Mừng quá chạy ra hiệu thuốc mua thêm cái nữa về thử cho chắc, thì hóa ra… nhầm anh ạ. Buồn quá!”

Vậy đấy, chỉ tại cái tội đọc chưa xong đã vội hí hửng nhảy múa như một thằng điên. Đã thế quay lưng lại thấy mấy em nhân viên đi qua đang đứng sững nhìn mình trân trối, mồm cũng há hốc như mình lúc nãy. Đành “dầy mặt” bước qua mà lê lết lại phòng họp, cố chờ cho hết giờ rồi chuồn sớm, về an ủi vợ! Chắc giờ này “nàng” lại đang khóc lóc sụt sùi đây…

Biết ngay mà, vừa bước vào phòng đã thấy vợ ngồi ủ rũ trên giường. Thấy mình, nàng nhích mông qua một bên, khuôn mặt vô cùng …khó phân tích. Mình cúi xuống, đang định vỗ về nàng tí thì lại thấy 1 tờ giấy bay bay bên cạnh. Theo phản xạ, mình cầm lên đọc. Và phải dụi mắt mấy lần mình mới hiểu ra vấn đề (tránh nhầm như lúc trước nữa). Và rồi… lại điên tập 2! May lúc này đang ở nhà nên không phải “giữ mồm giữ miệng” nữa, cứ thế hò hét ầm ĩ. Hóa ra là vợ có bầu thật mới…khủng khiếp chứ! (Là vui khủng khiếp ạ)

Thế mà cô ấy lỡ “con lừa” mình chứ. Chưa kịp trách vợ đã tỉnh bơ: “Em muốn thử xem thái độ anh thế nào ấy mà” – “nàng” cười giải thích!

Vậy là mình có con.

"Chết cười" với nhật kí làm bố - 1
Một ngày đẹp trời, mình đã chính thức lên chức bố. (ảnh minh họa)

Ngày… tháng… năm…

Mấy chị mấy em trong phòng nhận xét là dạo này mặt mình có vẻ rất “phởn”. Chuyện, người ta sắp làm bố cơ mà! À sáng nay còn ga- lăng đưa vợ đi làm cơ đấy, “OÁP!..”, mỗi tội công ty vợ ngược đường với mình nên dậy hơi sớm. Cơ mà không sao, sau này vợ sẽ kể tốt về mình với con cho mà xem (hí hí), thấy tự hào quá đi!…

– Này! Ông làm sao mà dạo này cứ lơ mơ cười 1 mình như … dở hơi thế??? Tiếng “chị già” ngồi cạnh the thé làm mình giật cả mình. Hừ, cười cái gì, thử làm bố như người ta xem có thế không? – Mình lẩm bẩm, mặt vênh váo có thừa.

Ngày … tháng … năm…

Chưa sáng mà đồng hồ báo thức đã kêu quang quác (ai cài chuông tiếng gà gáy không biết), vợ nằm cạnh khều khuề, nhõng nhẽo: “Dậy đèo em đi làmmmm!” Mình vật vờ bò khỏi giường, ngáp lệch cả quai hàm. Sau một tuần hừng hực khí thế thì hôm nay bắt đầu thấy oải rồi. Chỉ tại cái mồm làm tội cái thân, chưa gì đã tuyên bố xanh rờn: “Chồng sẽ đèo vợ đi làm đến lúc đẻ thì thôi!” Không ngờ cái công cuộc dậy sớm nó gian nan quá thể! Ai bảo trước đây ngày nào cũng ngủ lì ra cơ, vợ gào khản cổ còn chưa chịu dậy. May quá, sáng nay vợ cười cười: “Nốt hôm nay thôi, từ mai em tự đi cũng được. Gớm, chưa gì đã thấy nhăn nhó thế!” Hà (thở phào), thế là thoát!

Ngày… tháng… năm…

Thế là tròn một tháng từ cái hôm chính thức trở thành ông bố mẫu mực rồi (đang phấn đấu thế). Mình tưng bừng kỉ niệm bằng cách phi ra hiệu sách tha về một lô các loại sách liên quan đến bà bầu và trẻ con, thuộc tất cả các lĩnh vực: dinh dưỡng, ẩm thực, y tế, giải trí, vân vân, để nghiên cứu dần. Thực ra thì search trên mạng tiện hơn nhưng làm thế này mới ra dáng chứ. Con mình sau này biết bố nó tâm huyết thế chắc sẽ xúc động lắm đây!

À mà không biết khi nào lấy vợ thằng con mình nó có học tập bố được tí nào không nhỉ? Uhm, mình sẽ nhắc nhở con sau. Cơ mà, mình vẫn chưa biết là con trai hay con gái cơ mà? Thôi, không sao, nếu là con gái thì bố sẽ là hình tượng mẫu mực để nó tìm bạn trai chứ sao! (Cười thầm)

Dù sao thì cảm giác có một đứa con thật là… tuyệt quá đi!

Nhận lời yêu em rồi, hứa yêu em dài lâu, lại trao em tình đậm sâu, thì ngại ngùng gì khi nghĩ đến xa xôi, hả anh?

Chúng mình tính xa xôi đi anh!

Là ngày em không còn chút trẻ con xót lại, em không hay giận hờn, không la cà phố xá, không ham thích những thứ nhất thời. Là ngày em sẽ đi chợ chiều, mua một vài thứ, nấu một vài món ngon, món ngon cho riêng anh!

Là ngày em không còn cầu kỳ xét nét từng tin nhắn yêu thương, là ngày em hiểu có những tình cảm theo thời gian sẽ được nâng cấp dần, không phô trương, luôn âm thầm và dịu nhẹ, đủ làm ấm tim em thôi là được.

Là ngày em có thể cảm thông với công việc và những mối bận tâm khác quanh anh. Em không còn cho mình là một, là duy nhất, em khiêm nhường để chu đáo và săn sóc anh bằng tất thảy yêu thương của mình.

Hẳn nhiên, đó cũng là những ngày mà anh không so tính thiệt hơn với em, sẽ lắng nghe em nói, tôn trọng em, rồi cùng em giải quyết vấn đề. Hai chúng ta vẫn tốt hơn là một mình ta, đúng không anh?

Và chắc là, sẽ có những ngày anh thấy trên vai trĩu nặng gánh trách nhiệm, về quãng đường dài sắp tới, về công việc, về gia đình, về cả em nữa. Những ngày anh hoang mang dừng bước rong chơi, để chấp nhận nắm lấy tay em, đưa em theo bên cạnh quãng đường đời còn lại.

Hãy nói với em, sẽ có những ngày anh mong chờ chúng ta viết nên đoạn kết hậu của một câu chuyện tình. Chuyện tình lặng lẽ đan kết những hạnh phúc đơn sơ, góp nhặt những yêu thương giản dị. Nhưng sẽ là của anh, của em, của chúng ta, của cả tương lai về lâu về dài nữa, anh nhé!

Đôi khi em biết, những mâu thuẫn trong tình yêu khiến anh căng thẳng, anh sẽ thấy mỏi mệt, sẽ có lúc nghĩ tới chuyện dừng chân hay quay đầu. Nhưng thật tốt vì cuối cùng anh cũng không làm điều ấy. Anh vẫn nhẹ nhàng bảo ban em, vẫn khuyên nhủ và mắng em khi anh thấy cần, cũng có lúc ngẩn ngơ bởi sợ em hờn dỗi. Để rồi sau tất cả mọi chuyện, sau cả những đắm say hay những giọt nước mắt, em biết rằng chúng mình nguyện sẽ gắn kết cùng nhau.

Hạnh phúc không dễ tìm, càng không dễ để tìm đúng người trao gửi. Anh và em đã tìm thấy nhau rồi, sẽ không để mất nhau về sau, anh nhé!

p/s: hí hí,đọc được bài hay trên mạng post vào site của cậu với tớ lun

để là thành viên hay đăng bài nhiều nhất để đòi quà vật chất lẫn tinh thần của cậu chứ =))

nói ra thì chúng mình tính tương lai từ ngay lúc đầu rùi cơ mà .hehe,chẳng ai như đôi mình đâu nhỉ

thế mới đặc biệt chứ ^^ kiểu trai tài gái xì tin ấy :”>

Em tham lam lắm, dù đang bên anh nhưng nỗi nhớ vẫn cứ trở nên bất tận. Điều đó chỉ có thể là tình yêu thôi. Em yêu anh hơn chính bản thân em.

 

 

Em tin rằng chúng ta gặp nhau và yêu nhau là sự sắp đặt của số phận, định mệnh đã buộc chúng ta vào với nhau vì thế em giữ anh bên em bằng chính trái tim và sự chân thành của mình. Em cho tình yêu của anh đôi cánh tự do, anh có thể làm những gì mình muốn nhưng mong anh đừng bội phản em, bội phản định mệnh.

Nếu được chọn lại em sẽ vẫn chọn anh.

Anh là nơi dựa dẫm cho những ngả nghiêng của em, anh bẻ gãy lo lắng, san bớt mỏi mệt, nhẹ nhàng tháo gỡ những rối xoắn thắt bện trong tâm hồn em khiến những tiếng nấc nghẹn nơi em vừa vang lên đã rơi tõm chìm nghỉm. Bên anh em thực sự cảm thấy bình yên.

Nếu được chọn lại em sẽ vẫn chọn anh.

Chỉ có anh mới chấp nhận những khuyết điểm nơi em. Anh luôn khen em xinh đẹp mặc dù em biết chẳng phải thế.

Chỉ có anh mới kể cho em mọi chuyện về cuộc sống của mình, không giấu giếm, không dối lừa.

Chỉ có anh mới luôn nhận ra em đang buồn qua vài tin nhắn dù ta cách xa nhau hàng nghìn cây số.

Zalo_635280525599052168

Ta xa nhau quá, nhiều khi nhớ anh em thả buông nước mắt tự do rồi bỗng vỡ òa thành nức nở. Anh ủi an em bằng những tin nhắn đầy yêu thương. Em muốn nói chuyện với anh mãi thôi nhưng anh lo cho sức khỏe em, anh giục em ngủ sớm và không quên chúc em ngủ ngon. Dù chẳng có anh gần bên nhưng tình yêu anh dành cho em cũng đủ để em thêm vững lòng.

Nếu được chọn lại em vẫn chọn anh.

Nhiều khi em tin chẳng tin vào chính mình nhưng lại đặt niềm tin tuyệt đối nơi anh. Anh khiến em tin vào một tình yêu mãi mãi dù chẳng hứa hẹn điều gì.

Em tham lam lắm, dù đang bên anh nhưng nỗi nhớ vẫn cứ trở nên bất tận. Điều đó chỉ có thể là tình yêu thôi. Em yêu anh hơn chính bản thân em.

Em đã sáng suốt chọn cho mình một con đường giữa muôn vàn lối đi của cuộc sống. Con đường có anh cùng sánh đôi, cùng anh đi qua biết bao cung bậc cảm xúc. Hạnh phúc, đau khổ, buồn lòng, ấm áp, tin yêu. Chỉ có bên anh xúc cảm trong em mới có thể đủ đầy và tinh khôi nhất.

Nếu được chọn lại em sẽ vẫn chọn anh.

Vì giữa ồn ào cuộc sống em thấy bình yên khi bên anh.

Em yêu anh, mãi mãi.